Tôi không dám viết từ cuối cùng ....
Mọi người đã từng đọc topic này cũng sẽ hiểu ......
Tôi có nên quên người con gái như em ?
Tôi viết những dòng này khi mà cái cảm giác trong tôi nó không còn yêu thương nhưng vẫn vấn vương !
Cuộc sống sa hoa có thể mang tới cho con người ta mong muốn có những thứ phù phiếm và tôi thực sự rất buồn khi người mà tôi yêu nhất lại là người chạy theo những thứ phù phiếm đó ! Nụ cưới hồn nhiên , đôi mắt ngây thơ đã che đi điều trong lần đầu tôi gặp em và cả tới 5 tháng sau này !
Tôi tình cờ gặp em trong một chương trình từ thiện tổ chức trung thu cho các trẻ em tại một thôn trên quê hương yêu dấu . Và cái ấn tượng đầu tiên về em là một cô bé với cặp kính cận gọng màu đỏ và vấng trán cao với một nụ cười thật đẹp . Tôi bắt chuyện với em , chọc em cười nói chuyện rất vui vẻ và rồi tôi xin số điện thoại trong chính cái hôm đó . Gió mùa thu trăng sáng thổi mát lòng tôi khi tôi quen một cô bé vừa hết cấp 3 và còn nữa người ta nói tuối của tôi và em là tam hợp . Buổi ban đầu tôi kèm em trên chiếc xe quen thuộc cũng như bao cô bé khác mới đặt chân ra đất Hà Nội phồn hoa em hỏi tôi nhiều câu hỏi cũng hết sức ngớ ngẩn nhưng cũng dễ thương và lẽ dĩ nhiên tôi cũng cho em những câu trả lời mà em mong muốn .
Trong 2 tuần chúng tôi giữ liên lạc đi chơi và thường ngồi trà đá tất cả cũng chỉ có vậy . Ngày hôm đó bầu trời rất đẹp nắng thu vàng tôi và em lang thang trong trường ĐH Nông Lâm và dừng lại nơi gốc cây tôi kể cho em nghe những câu chuyện tâm sự với em rất nhiều điều và trời tối lúc nào cũng không biết . Chúng tôi trao cho nhau những nụ hôn , những cái ôm thật chặt . Những lời tậm sự và mơ ước cứ bay cao bay xa và tất cả những chuyện tình của tôi em cũng được nghe và lẽ dĩ nhiên em cũng kể cho tôi nghe về mối tình đầu tiên và mối tình thứ hai của em . Và cho tới khi quen tôi em vẫn nhớ người trước mặc dù em nói người ta đã bước ra đi . Em chẳng còn gì níu kéo nhưng em vẫn say sưa kể người đó . Tôi nghĩ em là người con gái chung thủy và đã chấp nhận cố gắng tất cả để có được tình yêu của em .
Theo như lời em kể thì mười năm tuổi em bị một người thày giáo dạy nhạc thiếu đạo đức cho uống thuốc ngủ và cưỡng hiếp em . Em đã bỏ không theo học nhạc và sống khép mình . Rồi em thích một người hơn em 6 tuổi nhưng người này lại chỉ coi em như một chiếc cầu nối để quen nh��ng người con gái khác là bạn của em . Em đau lắm hận lắm và rồi cố gắng quên người ta đi .
Em gặp người thứ hai chính là người em nói là rất yêu anh ấy kể cho anh ta nghe tất cả về em về những gì đã trải qua , tâm sự tất cả … rồi người ta gặp gia đình em và em cũng về gặp gia đình người ta . Nhưng tất cả cũng chỉ được một thời gian anh ta lại bước đi . “Anh ấy đã nói sẽ đi cùng em tới hết quãng đường nhưng anh ấy chỉ đi được một nửa rồi anh ấy rời xa em ! , anh ấy nói rằng anh không muốn lấy một đứa con gái chẳng còn gì ? “ và rồi lại một lần nữa em lại khóc . Chằn chọc suốt đêm rồi em cố gắng thi đỗ ĐH rồi gặp tôi .
Những câu chuyện em kể rất cảm động , những giọt nước trên khóe mắt dưng dưng làm tôi cảm thấy một sự thương hại nhưng lại cảm nhận sự chung thủy của người con gái này làm tôi yêu em . Tôi cũng thật ngạc nhiên khi lần đầu tiên hôn em thì em hôn rất tuyệt mặn nồng vậy mà em nói đây là nụ hôn đầu tiên của em . Ban đầu có chút nghi ngờ nhưng rồi cũng thôi vì chính nụ hôn đầu của tôi tôi cũng rất mặn nồng mà . Em đến với tôi không phải là người đầu tiên nhưng tôi đã nghĩ em là người con gái cuối cùng tôi yêu . Chỉ có điều chuyện tình giữa tôi và em quá ngắn ngủi . chỉ vẻn vẹn trong vòng hơn 3 tháng . Khoảng thời gian đó chúng tôi có những lần tranh cãi đơn giản vì người ta đi chơi với người con trai khác mà nói dối tôi là có việc bận trong khi tôi hỏi bận gì thì người ta nói “Anh hỏi làm gì ?” Còn tôi biết em gặp ai ? Một người con gái đến với tôi mà rồi lại đi gặp gỡ người con trai khác mà che dầu tôi đi gặp một người đàn ông khác . Một người có khả năng về tài chính , có bằng cấp cao hơn tôi rất nhiều vì tôi chỉ là một thằng sinh viên chẳng có gì nghèo xác xơ đang mong chờ và mơ ước về tương lai tươi sáng . Rồi một ngày chúng tôi cãi nhau to và em muốn chia tay tôi cố gắng níu em lại trong 2 tháng và trong 2 tháng đó em cho tôi thấy hai người em nói là người yêu . Điều đó khiến tôi phải kết thúc .
Thằng bạn tôi ở cách nhà em chẳng xa lắm và đang là sinh viên năm cuối như tôi .
Tôi kể cho thằng bạn thân nghe rằng tôi đã kết thức với em . Thằng bạn tôi hỏi tên em là gì ? tôi trả lời và rồi nó nói cho tôi biết nhà em ở đâu , học trường cấp 3 gì ? tôi ngạc nhiên lắm bời thằng bạn tôi cũng là thằng cũng lắm bạn nhiều người chơi . Câu nói đầu tiên
“ Con ---- ! “ nó chốt một câu làm tôi tò mò hỏi nó : “Thế nào mày lại nói vậy ?”
Bạn tôi : Con đó nổi tiếng lẳng lơ từ cái thời cấp 3 . Thằng nào có tiền là cặp được với nó .
Tôi : Giờ nó đang yêu một thằng ở gần nhà tên là Q
Bạn tôi cũng nói luôn cho tôi biết đó là thằng em họ của nó .” Nhưng thằng đó tính chó bỏ mẹ , lương tháng gần 10 triệu mà đi uống trà đá bảo thôi anh trả tiền !“
(Tôi xin lỗi vì câu nói trên vì có vài lời thô lỗ )
Rồi nó pm nick chat thằng em nó để hỏi xem có phải là đang cặp với em không ? điều bất ngờ đó là Q trà lời rằng chỉ linh tinh thôi !
Đã có người nói về em như vậy và tôi không tin nhưng đã có tới 3 người nói với tôi rồi mà toàn là người cùng một xã một thôn với nhau . Nếu em ngoan ngoãn , nếu em đoan trang thì làm sao có những tin như vậy .
Giờ đây trong tôi chỉ thấy thương người mẹ của em quanh năm với hàng nước trà sương gió bụi . Lặn lội nuôi con mong con thật tốt sống đẹp … Tối nhớ mãi cái nụ cười mà luôn cảm giác một điều gì đó thật buồn …. Rất buồn ẩn sâu trong đôi mắt . Tôi muốn đưa đôi tay ra giúp đỡ những giờ đây tôi là ai ? chỉ là một cái mái hiên cũ mà con gái cô ấy tạm trú trước khi làm quen với cuộc sống nơi xa hoa này ! Giờ đây trong tôi cái hình ảnh ám ảnh tôi là em trong bộ quấn áo diêm rúa , tóc đỏ trang điểm thật đẹp và hình ảnh người mẹ cô ấy da sạm đi vì nắng và bụi thời gian . Quanh năm mặc những bỗ quần áo rất đỗi là bình thường thậm chí là chẳng mấy khi mặc đẹp . Tôi rơi nước mắt vì thương người mẹ khổ hạnh này . Vì tôi và cô nói chuyện nhiều với nhau rất nhiều như thế hệ trẻ học hỏi với thế hệ trước .... tôi biết sự lo lắng của cô .... và cô sẽ ra sao khi biết sự thật về con gái mình như vậy ?
Tôi sẽ dấu tất cả những gì tôi đã nghe để người mà tôi yêu trở thành một kẻ đáng khinh trong mắt tất cả mọi người ? Tôi cười một cách nhạt nhẽo .........................................
Hay tôi sẽ nói nhẹ nhằng cho mẹ của em biết những gì mà người ta đã nói với tôi ? để rồi ...... người con gái đó biết hổi hận và sống tốt hơn ? ........................................
Nguồn: Diendan.Eva.Vn
.